Nhóm bạn của tôi chụm đầu cùng xem cuộc livestream “bóc phốt”: một phụ nữ đang kể lại hành trình cô phát hiện chồng lén lút có người tình ở ngoài ra sao. Cô trình bày như một diễn giả, đầy đủ những đoạn video, mốc thời gian, ảnh chụp từ xa rõ nét.
Chúng tôi được tham dự vào cuộc phiêu lưu đi tìm công lý của một phụ nữ bị phản bội. Gương mặt cô trước màn hình vừa bình tĩnh, vừa giận dữ kìm nén, chậm rãi kể lại những chi tiết mà hai nhân vật kia gây phương hại đến tình yêu và gia đình của cô. Có những đoạn chi tiết đến mức khiến tôi tưởng tượng ra phòng ngủ của cô và chồng, thói quen của anh thay đổi ra sao khi có người mới bí mật.
Chúng ta dần quen với sự chuyển dịch của đời sống, nơi mọi cử động đều hiện hữu đâu đó trên camera giám sát, vô tình lọt vào camera hành trình xe hơi, hoặc chủ đích được ghi lại từ camera giấu kín, sau đó thình lình phơi bày trên mạng xã hội. Trong buổi trình bày của cô gái kia cũng vậy, các loại camera quay lén và máy ảnh chụp từ xa được tận dụng để có được nhiều góc độ rành rành cho cuộc tố cáo. Một chiếc flycam quay từ trên không xuống cảnh hai người dắt nhau rời khỏi căn hộ. Không ai còn bí ẩn hay mới mẻ dưới ống kính chĩa vào mình nữa.
Câu chuyện kỳ dị này khiến tôi nhớ đến bộ ảnh tên “The Neighbors” (Hàng xóm) của nhiếp ảnh gia người New York tên Arne Svenson. Một khu căn hộ có tường kính trong suốt được xây đối diện khu nhiếp ảnh gia ở. Ông đặt máy ảnh và chụp lại những người sống ở nhiều tầng. Một phụ nữ đeo khăn quấn tóc, mặc áo choàng tắm, ngồi trên giường xem điện thoại. Một người đàn ông nằm trên ghế, lưng quay ra ngoài, chiếc áo hơn vén lên, quần trễ xuống, lộ quãng lưng xuống gần mông. Hai bóng người ôm dường như đang hôn nhau (bạn có thể xem bộ ảnh ở đây). Chủ đề là cuộc sống thường nhật qua ống kính nhiếp ảnh ngoài khung cửa kính. Chỉ có điều các “nhân vật” không biết mình đang bị chụp lén, bởi một ống kính tele từ rất xa. Sự riêng tư của họ hoá thành tài sản công cộng khi bộ ảnh được triển lãm ở New York.
Tác giả quả quyết ông không hề chụp mặt nhân vật vì vậy không xâm phạm đến quyền riêng tư của ai cả. Đó là những người vô danh (bình thường). Nhưng chính nhân vật thì biết bản thân là ai trong khung hình. Một số người khởi kiện tác giả. Bộ ảnh trở thành cuộc tranh luận điển hình giữa sự riêng tư và phơi bày, giữa không gian công cộng và cá nhân, giữa quyền tự do ngôn luận và quyền được bảo vệ về nhân thân.
Vì toà nhà xây kiểu cửa kính, tất nhiên cư dân đã tự nguyện “phơi bày” đời sống của họ sau lớp kính trong suốt, tác giả không bước vào không gian của riêng ai hết, ông chỉ là một khán giả như hàng ngàn người đi qua chung cư vô tình nhìn lên. Một phần vì vậy mà tác giả bộ ảnh thắng kiện và có thể tiếp tục trưng bày tác phẩm. Nhưng câu hỏi về sự riêng tư trở thành cái hố nhức nhối với cả người trong cuộc và ngoài cuộc. Nhều nhà nghiên cứu đã viết về vụ việc điển hình này, như một minh chứng cho thấy công nghệ đã tước đoạt sự riêng tư trong không gian riêng ra sao. Vì có ống kính tele hiện đại, nhiếp ảnh gia mới có thể chụp cận cảnh như vậy từ rất xa mà không ai biết. Công nghệ là công cụ xâm lăng không gian riêng của người.
Nhà xã hội học Lowry Pressly phân biệt điểm khác biệt giữa chụp ảnh và hành động đi ngang qua nhìn vào trong tác phẩm “The Right to Oblivion: Privacy and the Good Life” [Quyền Không được biết: Sự riêng tư và Cuộc sống tốt đẹp] khi phân tích bộ ảnh trên: “Trong khi kí ức sống của nhân chứng thường linh hoạt, khó có thể nhắc lại y hệt nhiều lần, và thường sẽ thay đổi liên tục và dần bị lãng quên, thì bức ảnh là tĩnh tại, ổn định và ai cũng có thể xem và soi xét, như xem xét một thông tin hơn là ký ức.”
Theo cách nhìn này, người phụ nữ quấn khăn tắm trên đầu và người đàn ông mặc áo lòi phần lưng ra đường đã bị “đóng đinh” trong tư thế của họ vĩnh viễn khi bộ ảnh được trưng bày. Một mảnh sống thường nhật của họ (vốn không có gì đáng xấu hổ) sẽ trải qua hàng ngàn đôi mắt dò xét. Hành động trong phòng ngủ của họ đã trở thành vật phẩm trưng bày.
Điều này khiến tôi nghĩ đến bản thân: tôi có một chiếc áo thun đã rách vài lỗ, nhưng vải rất mát. Nếu ở nhà một mình, tôi vẫn lôi ra mặc vì dễ chịu. Nhưng nếu có thêm ai xung quanh, tôi sẽ không mặc nó. Vì trong đầu tôi, áo rách nhiều lỗ là không lịch sự, khiến người khác không thoải mái khi nhìn và giao tiếp. Tôi sẽ không “phơi bày” chiếc áo của mình với xung quanh.
Sự khác biệt của mục đích?
Đến đây có người sẽ nói mặc một cái áo thun rách hay nằm lòi lưng ra đường không phải hành vi vi phạm đạo đức hay xấu xa gì cả. Còn ngoại tình là hành động đáng để cả xã hội lên án, xứng đáng bị vạch mặt. Nhân danh đạo đức, sự phơi bày tìm thấy chính nghĩa của nó.
Một người bị lừa đảo nhiều tỷ đồng cần phải livestream để vạch mặt đứa lừa đảo. Một cái nhà nghỉ nằm ở vị trí xa xôi, hiểm trở xứng đáng bị bóc phốt khi quảng cáo sai làm du khách thất vọng. Một gia đình cần phải được phơi bày đầy đủ chi tiết để thấy sự xấu xa của anh chồng, sự bất công của việc chia tài sản. Một mối tình, khi chia tay, cần phải bị bêu riếu nếu một bên dám mở miệng đòi tiền nợ chưa trả.
Các nội dung được phơi bày này thường kịch tính hơn rất nhiều so với ảnh đeo khăn tắm gội đầu hay nằm ngủ chảy nước dãi. Vậy thì… có gì sai? - Công lý thuộc về ai có nhiều fan hơn, bởi số khán giả sẽ phán quyết kết quả cuối cùng dựa trên tổng số người xem. Công lý không thuộc về kẻ không sở hữu công nghệ hoặc không biết cách nào để bóc phốt.
Băng thông giờ đủ nhanh để video chạy mượt. Máy quay và điện thoại đủ xịn để làm đẹp, quay cảnh rộng, ánh sáng rực rỡ. Âm thanh đủ tốt để sống động để khán giả và người phát như cùng ở trong một căn phòng. Khán giả được tham gia vào phòng ngủ, phòng ăn, phòng tắm, buổi trò chuyện thông gian, cuộc cãi nhau mẹ chồng con dâu, trận đánh đập vũ phu của anh chồng với vợ, cuộc chửi nhau thô bạo của khách đi xe và tài xế.
Trong cuộc livestream chúng tôi xem ở đầu bài, nó vượt qua giới hạn của cửa kính toà nhà mà nhiếp ảnh gia Arne Svenson không bước qua. Nó cũng vượt qua không gian của căn phòng riêng chúng ta giữ cho riêng mình và không mời người khác bước vào. Trong buổi livestream, phòng ngủ, ảnh chụp đi ra từ khách sạn, định vị điện thoại của hai nhân vật chính, mô tả bằng lời cách chồng ứng xử trong phòng ngủ… đã được đưa lên mạng để tạo thành sự tố cáo đầy đủ. Nếu không có đầy đủ các chi tiết đó, khán giả sẽ không thể ra quyết định.
Chúng ta làm khán giả chủ động xem vô số bộ “phim” về người khác và một lúc nào sẽ đó trở thành diễn viên chính của bộ phim nào đó (có thể không hề mong muốn). Sự riêng tư cũng như phần lưng hở của nhân vật trong bộ ảnh “Hàng Xóm”, giờ vạch ra cho hàng triệu người xem.
Trong phòng tối của sự sống
Nhân vật bị đóng băng trong những đoạn quay hình lưu truyền vĩnh cửu trên internet. Nhân cách họ bị nhìn qua video đó trong một lát cắt. Con người họ bị đơn giản hoá thành cuộc chửi nhau bạo lực họ tham gia chỉ vài chục giây. Sự phức tạp trong tính cách, cảm xúc, hoàn cảnh của họ bị xoá nhoà, nhường chỗ cho một câu thoại thô lỗ hay cảnh quay mờ nhoè đi vào khách sạn. Sự gọn gàng của công nghệ cho phép ta ra kết luận tức thì, giải quyết sự thoả mãn của công lý và mong mỏi chờ hồi kết.
Những khán giả như tôi, không sở hữu thẩm quyền nào về luật pháp, luật hôn nhân gia đình, cũng không có quan hệ gia đình, họ hàng với hai vợ chồng nhân vật trong cuộc livestream.
Nhưng chúng tôi là khán giả tự nguyện trong phòng ngủ của họ.
Người vợ trao cho chúng tôi thêm một chức năng mới: toà án dư luận. Cô biết nếu “khán giả” là đồng nghiệp, học trò, bạn bè, thầy cô của chồng, họ có thể nhìn anh ta khác đi, từ chối phẩm giá của anh ta, nặng hơn là có kỷ luật về công việc vì vi phạm đạo đức công sở, người làm cùng ngại bị tai tiếng nên lánh xa.
Nếu “khán giả” là khách hàng, đối tác làm ăn, công việc của chồng, họ sẽ cắt đứt anh ta khỏi quan hệ công việc vì hàm ý đây là con người dối trá, sống vô đạo đức. Tất cả quyền năng này này người bóc phốt không tuyên ngôn trong buổi phát trực tiếp, mà là tín hiệu được ngầm hiểu như chuẩn mực xã hội đơn giản mà đa số chúng ta coi trọng: ta không tin người lừa dối người thân của họ.
Anh chồng từ sau buổi livestream sẽ trở thành “sản phẩm” của cuộc dò xét kéo dài của cả người quen lẫn người không quen, qua hàng triệu đôi mắt. Chúng ta cùng ngồi trong rạp chiếu phim xem anh chồng “diễn” trên màn hình.
Nhưng có điều gì đó không bình thường lắm đằng sau những cuộc trình diễn bất tận này, như Lowry Pressly nói ở trên, nhân vật trong video đã mất quyền được “linh hoạt” – được sống và thay đổi, dần được lãng quên, được làm mới và có tương lai.Họ hoá thành hình ảnh tĩnh tại của khoảnh khắc xấu xí đó.
Nếu trước cuộc bóc phốt, anh chồng có thể phải trả giá nếu bị tố cáo ở công ty, tổ chức, khi ra toà ly hôn. Thì sau cuộc bóc phốt trên mạng, sự trả giá này sẽ kéo dài đến cả hàng xóm, người không quen, đối tác, người xem video, sếp tương lai, người mới date trong tương lai.
Chi tiết này làm tôi nhớ đến những người bị vu oan và đăng bài bôi nhọ trên mạng, có chạy quảng cáo từ khoá hoặc bị đăng video quan hệ tình dục lên mạng. Cả chục năm sau vẫn có người nhận ra họ từ những mẩu thông tin trôi dạt đâu đó trên Google hay trang web tình dục, nội dung có gắn tên họ. Họ cứ phải sống đi sống lại trong cuộc tra tấn của mẩu tin cũ. Google đã phải xây dựng cơ chế giúp xoá thông tin phương hại cá nhân này, như cách tôn trọng quyền được lãng quên của mỗi người.
Lowry trích lời nhà làm phim Werner Herzog về ngụ ngôn phần bị che giấu trong đời sống: “Chúng ta có nhiều góc khuất và những điều không thể giải thích. Ta sẽ không thể nào sống nổi, giống như căn hộ cũng sẽ trở thành chốn không ai ở được nếu bạn thắp sáng tất cả góc khuất và dưới gầm bàn và khắp mọi nơi trong nhà - bạn không thể sống trong căn nhà như vậy. Và bạn không thể sống với một người – như trong hôn nhân hay tình bạn thân thiết - nếu mọi điều đều bị phơi bày, giải thích tường tận, đặt hết lên bàn.” (2)
Thật vậy, phần bị/được lãng quên, những sai lầm không phải hành vi tội phạm, những cảm xúc bất ổn, gây tổn thương, sự bừa bãi của cuộc làm người… là những “gầm bàn”, “góc khuất” ai cũng sở hữu. Những phần sáng tối lẫn lộn đó làm nên tổng thể con người. Một người cha sáng nào cũng mặc đồ sạch sẽ đi làm, có thể chỉ ra công viên ngồi cả ngày vì ông vừa mất việc, không biết phải xoay sở thế nào. Một phụ nữ giấu đi ít tiền mỗi tháng từ chi tiêu chung của gia đình để cho người mẹ khó khăn ở quê. Một đứa trẻ không kể cho cha mẹ nghe về người bạn kỳ lạ nó quen trên mạng. Một người đàn ông sắp đến ngày giã từ cõi đời gửi bức thư cho người bạn gái ông đã né tránh không hề gặp lại.
Phần kịch tính như vậy ta có thể chứng kiến xảy ra với chính đời mình hoặc người sống xung quanh mình. Trong đó hàm chứa những băn khoăn, sự mâu thuẫn, căm giận hay yêu thương, nỗi sợ hãi hay sự vô trách nhiệm. Đôi khi chính ta không thể rạch ròi gọi tên hành vi đó là gì, tại sao mình làm như vậy. Đôi khi ta sẽ ân hận mãi mãi về điều mình không làm. Sáng hay tối, trắng hay đen, chỉ có chủ nhân của phần đời sống đó có thể quyết định.
Nhưng ở đây, có một điều đã khác đi: giờ cuộc đời ta trần trụi giữa ánh sáng của camera đủ kích cỡ hình dạng.
Quá khứ phai đi
Các nhà văn, nhà làm phim ở Đông Âu, Đức hay Liên Xô thường viết rất nhiều về giai đoạn mà cả cuộc đời mỗi người đều bị ghi chép và theo dõi đến ngạt thở bởi các nhân viên mật vụ như Stasi ở Đông Đức, KGB ở Nga, Gestapo của Đức Quốc Xã, và các mô hình tương tự khác.
Trong tiểu thuyết “Time Shelter” của nhà văn Georgi Gospodinov người Bulgaria, có một ông lão bước vào giai đoạn lão hoá và mất trí. Ông tìm đến một “phòng thời gian”, nơi có những vật dụng, hình ảnh, mùi hương… giúp ông nhớ lại quá khứ. Trong thời gian đó, ông cũng tìm gặp nhân viên mật vụ theo dõi ông nhiều năm. Trong thời độc tài, ông là nhà văn bị theo dõi. Mật vụ theo ông từng bước, viết báo cáo từng ngày, từng giờ.
Trong hiện tại trái khoáy, nhân vật mật vụ trao lại cho ông phần quá khứ của chính ông - đã bị bôi xoá vì bệnh mất trí nhớ. Trong quá khứ đó, có một điểm sáng đáng chú ý: “Một phụ nữ thường ghé thăm ông. Một phụ nữ rất đẹp. Mỗi thứ Năm lúc ba giờ chiều. Lúc đó ông thường ở nhà một mình, vợ ông không có nhà, nhân viên mật vụ gợi lại không chút tế nhị.” (3)
Có lần nhân viên mật vụ nói: “Đôi lúc tôi tự hỏi phải viết gì,” …. “vì chẳng có gì hấp dẫn xảy ra cả.” (4) - Cuộc đời của nhân vật bị theo dõi bình thường đến “nhàm chán”, không thể tạo cảm hứng cho mật vụ hoàn thành báo cáo. Khi đọc phần này của tập truyện, tôi liên tưởng đến cách chính mình đang livestream cuộc sống hàng ngày trên mạng. Ta cứ phải làm đã, không cần lý do, thú vị hay không không thuộc sứ mệnh của mình.
Ở cuối phần ký ức này, sẽ có một kịch tính xảy ra ( tiểu thuyết thường vậy). Tôi dành để bạn tìm đọc Time Shelter nếu thấy hứng thú. Sau bao ngày trò chuyện, nhân vật bị theo dõi thú thật ông không nhớ gì sau khi nghe kể lại đủ thứ như vậy. Nhân viên mật vụ, khi biết bản thân đã bị ung thư cuối đời, cảm thấy cần trao lại quá khứ cho chủ nhân. Nhưng quá khứ đó đã trôi qua và mất hẳn, chủ nhân của quá khứ đó cũng không cần đến nó nữa.
Trong phần bóng tối không phải bày tỏ, không phải giải thích hay trình diễn, con người như cái cây trong bóng đêm, tượng hình ra một phần tương lai không ai đoán định được. Nhân vật bị theo dõi cũng như một cái cây, lớn lên, già đi, trút lá, trở thành cái cây khác với cái cây 20 năm trước.
Anh chàng trong bộ ảnh “Hàng xóm”, cái lưng bị hở ra sau lớp áo kéo cao chỉ nằm nghỉ ngơi như vậy khi riêng tư, không phải để biểu diễn trong khung hình.
Nhưng giờ đây có thể mỗi lần đi ngang qua toà nhà đó ở New York, tôi sẽ ngẩng đầu lên và chờ xem có cái lưng nào lòi ra ở căn hộ đó không.
Chân dung cuộc đời của anh chính là hình ảnh đó trong tôi (và hàng ngàn người khác đến xem triển lãm). Giống như nhân viên mật vụ, chúng ta ghi chú tỉ mỉ phần đời của người khác.
Sự trình diễn
Ta đã quen với kỹ thuật liên tục trình diễn cuộc sống cá nhân, phải thể hiện không ngừng nghỉ cho người xung quanh biết. Trình diễn trở thành một phần của tồn tại.
Có một dạo tôi không đăng gì trên Facebook nữa. Vài bạn bè đã điện thoại hỏi tôi “có ổn không?” – Câu hỏi mang hàm ý có lẽ trông tôi không ổn khi không “trình diễn” gì trên mạng. Thế giới của tôi lùi vào góc khuất, có điều gì đó không hay khiến tôi muốn giấu mình đi. Bạn bè lo lắng cho tôi. Sống bình thường nghĩa là trình diễn đều đặn để “cập nhật” cho mọi người biết. Sống bình thường là khi ta quay video chia sẻ về vợ chồng, con cái, cha mẹ chồng, bố mẹ vợ, về cuộc đánh ghen, về sự giàu sang, về điều bất an, về bữa trưa, bữa tối, về 360 độ của cuộc sống không còn góc khuất.
Không gian riêng cho phép ta được rời khỏi sân khấu và nghỉ ngơi.
Bạn có thể liên tưởng đến hình ảnh một ca sĩ luyện giọng trong phòng riêng. Anh tập một nốt cao hàng trăm lần, có lần nốt gãy giữa chừng, có lần bị ho khan, có khi lên không tới. Vô số lần hát sai lệch đó chỉ mình anh biết, không ai giám sát hay đòi hỏi anh phải hoàn hảo. Khi đã hoàn thành bài tập và ưng ý với bản thân, anh đến sân khấu, cất lên tiếng hát với âm vực, cao độ hoàn hảo nhất, trao cho khán giả màn trình diễn tốt nhất.
Hãy tưởng tượng một diễn viên kịch nói phải diễn 24 giờ/ngày trên sân khấu, họ sẽ kiệt sức, dễ dàng đổ vỡ khi ngã nhào vào bức tường chia tách không gian cá nhân và bức màn sân khấu. Sự nghỉ ngơi giúp người tái tạo bản thân, tự đối thoại, soi chiếu, và xây dựng tiềm năng mới cho riêng mình trong quá trình sống.
Anh ca sĩ không phải “trình diễn” hàng trăm lần hát dở. Khán giả cũng không CẦN phải ngồi chịu trận hàng trăm đoạn hát sai nhạc. Ta không cần phải chịu trận nhau bằng cuộc trình diễn mãi mãi đến kiệt sức. Và tôi vẫn đang học cách từ chối xem những cuộc vạch mặt, bóc phốt, trình diễn trá hình trong cái mác “đi tìm công lý” khi xô đổ bức tường ngăn cách không gian riêng tư để kích thích sự ngồi lê đôi mách ở mọi xó xỉnh của quá trình sống.
Tôi tự hỏi: lúc họ bị mình dò xét, họ chắc cũng bất hạnh như khi mình trở thành “diễn viên chính” của một cuộc ném đá trên mạng.
Tôi tự hỏi: mình có cần phải hoá thành mật vụ để dò xét cuộc đời người khác?
Có lẽ chúng ta không cần phải biết nhiều đến vậy về bóng tối của nhau.
======== CHÚ THÍCH TRONG BÀI========
Từ tác phẩm: The Right to Oblivion: Privacy and the Good Life của Lowry Pressly
(1) “Whereas the living memory of an eye-witness is fluid, resistant to being called up at will in the same form every time, and subject to constant refashioning and the attrition of forgetting, a photograph is fixed, stable for all to see and scrutinize, more like a piece of information than a memory. ”
(2) “We have to have our dark corners and the unexplained. We will become uninhabitable in a way an apartment will become uninhabitable if you illuminate every single dark corner and under the table and wherever—you cannot live in a house like this anymore. And you cannot live with a person anymore—let’s say in a marriage or a deep friendship—if everything is illuminated, explained, and put out on the table.”
(3) Time Shelter - Georgi Gospodinov: “A woman used to come visit you often. A very beautiful woman. Every Thursday at three in the afternoon. Then you would be alone in the apartment, your wife wasn’t home, the agent recalls indelicately.”
(4) Time Shelter - Georgi Gospodinov: “Sometimes I wondered what to write, Mr. A. admits, because nothing interesting happened.
Bạn có thể đăng ký nhận bài viết mới qua email miễn phí hoặc qua kênh Telegram tôi sử dụng để thông báo có bài viết mới.
Một số sách của tôi đã xuất bản mà bạn có thể tìm mua:





Đọc bài này em lại nhớ đến bài "Chân trời không có người qua", một trong những bài viết giúp em biết đến chị. Em vẫn nhớ ví von về "cánh rừng điều tiếng" mà có thể mỗi chúng ta đều phải nỗ lực băng qua đôi lần trong đời, và nhớ khả năng lựa chọn để không trở thành một phần của cánh rừng tương tự đối với người khác.
Em cũng nhớ bài đăng chị tạm biệt Facebook để chuyển hẳn sang Substack. Em nghĩ mình có thể cảm nhận được một chút rất nhỏ căn nguyên đằng sau quyết định đó, kể từ khi em mon men dần sang nền tảng này. Chí ít thì nó gần giống với một chân trời không có quá nhiều "cành lá khua khoắng". Nó còn tạo điều kiện và thôi thúc, có thể chỉ với riêng em, nghiêm túc ngồi lại soi chiếu quán tính muốn "trình diễn bản thân" vốn đã được nuôi dưỡng và dung túng khá lâu trước đó. Cũng khá hợp lý khi ta chọn bớt dòm vào bóng tối trong đời sống của người khác, ta lại phải hoặc được đối diện với bóng tối bên trong mình nhiều hơn.
Em bắt đầu cảm nhận rõ ràng và thường xuyên hơn sự giằng co trong mỗi lần "giám tuyển" rồi "biên tập" những lát cắt trượt dài trên phổ "kịch tính" đến "nhàm chán" của đời sống nội tâm cá nhân. Rồi em tình cờ nhận ra, có lẽ một trong những lý do người viết nên có... bút danh, chính là để tự qui định và quản lý, đâu là phạm vi của... hư cấu, đâu là trải lòng "dựa trên sự kiện có thật", đâu là diễn giải, góc nhìn, khảo luận, nghiên cứu... với khát khao nghiêm cẩn truy cầu sự thật.
Có vài suy nghĩ vu vơ xin phép chia sẻ cùng chị ạ. Xuất phát từ việc em tình cờ "link" hai bài viết ở hai mốc thời gian khá xa của chị với nhau. Bài nào cũng bổ ích và luôn mời gọi em chiêm nghiệm thêm. Cảm ơn chị thật nhiều, chúc chị sức khoẻ.
Cảm ơn bạn về một bài viết rất sâu sắc. Đôi khi mình nghĩ chúng ta không chỉ trình diễn cho người khác mà còn trình diễn cho chính mình. Chúng ta vừa sống vừa ghi lại cuộc đời mình, thay vì sống rồi nhiều năm sau mới kể lại như cha ông trước đây. Nhiều khi trải nghiệm còn chưa diễn ra trọn vẹn thì trong đầu đã xuất hiện câu hỏi mình sẽ kể câu chuyện này như thế nào?
Mình cũng rất thích đoạn nói về "quyền được lãng quên". Một trong những điều khó khăn của thời đại internet là những dấu vết của chúng ta luôn được lưu lại đâu đó, trong khi cuộc sống lại là một quá trình liên tục trở thành một con người khác. Nên quyền được lãng quên rất gần với quyền được thay đổi.