Sự sợ hãi có mùi gì?
Tôi thường không thấy mình có hình dạng gì nữa.
1.
Trong tháng 10, tôi bắt đầu chuyến leo núi mùa thu ở Joshua Tree National Park (Mỹ), để tập lại môn leo núi (rock climbing): môn thể thao tôi đã tập và từ chối quay lại, đã thích nhưng chưa bao giờ tiến bộ.
Mục tiêu mùa tập năm nay đơn giản: tôi muốn vượt qua sợ hãi và bắt đầu yêu thích mỗi ngày tập.
Chồng tôi tập môn này hơn 35 năm, trình độ đã rất xa. Đây là môn đòi hỏi người chơi phải có kiến thức và học không ngừng về thiết bị an toàn, về kiến thức vật lý (như trọng lực, khả năng rơi ở mỗi đoạn leo, sự nguy hiểm của những tình huống nhỏ nhặt, về tai nạn chết người và tai nạn thường gặp). Người tập càng lâu năm với sự chú tâm và bổ túc kiến thức liên tục thì càng có khả năng đảm bảo an toàn, dù họ có thể không giỏi hơn những người khoẻ hơn về thể chất.
Người mới chơi thường được sắp xếp để tập dưới “top rope” - dây ròng rọc cố định sẵn từ đỉnh do người chơi giỏi hơn đưa lên (lead). Rủi ro nếu có xảy ra sẽ xảy ra với người lead. Người lên sau gần như 100% an toàn, dù họ có ngã, rơi, buông tay, trượt chân, vì đã có dây an toàn giữ lại giữa khoảng không. Tôi ở vị trí an toàn này.
Nhưng điều khó chịu vẫn xảy ra: Tôi sợ cảm giác rơi xuống. Tôi biết mình không rơi nhưng vẫn sợ hãi. Tôi biết mình không chết nhưng tim vẫn đập nhanh đến mất kiểm soát. Tôi biết mình không ngã nhưng vẫn cố bấu víu lấy vách đá, ngừng thở vì sợ, tay chân sưng phồng lên vì bấu víu quá mức.
Bạn tập bên dưới thường nói to: Buông tay ra, nghỉ một chút, hít vào, đếm 5 nhịp, thở ra, đếm 5 nhịp. Em rất an toàn. Em rất rất an toàn. Nghỉ một chút. Sau đó leo tiếp.
Dù anh có nói bao nhiêu lần như vậy, thì mỗi khi đến một đoạn dốc đứng hay khó, tôi đều rơi vào hoảng loạn. Tôi quên mất chân mình cần đặt ở đâu, tay bám vào đâu. Tôi bấu víu. Cơ vai cứng đờ. Quên cả thở. Sự sợ hãi chiếm đoạt và kiểm soát toàn bộ cơ thể. Tôi như một con chuột bất lực run lẩy bẩy trên vách đá. Tôi không thực sự tận hưởng giờ tập mà phải cố gắng vượt qua, vô cùng vất vả.
Rồi một ngày trong chuyến đi, có tình huống mới xảy ra: Bạn tập phải đợi tôi ở trên đỉnh núi, thay vì belay (cân bằng trọng lượng) cho tôi ở chân núi, vì có hai chặng cần leo. Nếu tôi không thể hoàn thành thì cũng khiến bạn tập mắc kẹt trên cao, không thể xuống được. Quãng đường leo khá dài, không có ai nhắc nhở hay động viên.
Tôi mắc kẹt chừng 15 phút ở một hõm đá nhô ra như mái vòm. Leo lên, rơi xuống gần chục lần. Run rẩy. Treo lơ lửng. Sợ hãi. Giận dữ. Bực bội.
Rồi thình lình, tôi thấy… phát mệt với sự sợ hãi của mình.
Tôi treo lơ lửng ở không trung, thở chậm rãi, rũ cho tay chân có oxy lưu thông đều đặn lại, hồi phục sức mạnh ở các nhóm cơ. Tôi nhìn kỹ các điểm đặt chân, đặt tay, và từ từ, tôi trèo qua khỏi mái vòm đá đó. Trong im lặng.
Sự im lặng chứa nhiều hạnh phúc như thế.
Tôi không khóc, không chửi, không giận, không nguyền rủa. Tôi cũng quên mất mình sợ rơi, sợ chết, sợ đau, sợ mắc kẹt. Quên phải bấu víu, phải run lẩy bẩy, phải cứng đờ, phải ngừng thở. Tôi tự vượt qua một mái vòm cực dốc lần đầu tiên trong đời, không có ai an ủi hay hướng dẫn.
Hôm đó khi kết thúc buổi tập, anh đã hỏi tôi: Em cảm thấy gì?
“Em cảm thấy phát mệt với sự sợ hãi của mình!”
Anh nói:
“Sự sợ hãi là cảm xúc quan trọng. Nó giúp ta tránh được chấn thương và chết vì tai nạn, vì dao, vì đánh nhau, vì rơi xuống vực sâu, vì sợ nước nóng. Với người leo núi, sự sợ hãi còn quan trọng hơn: giúp họ biết dừng khi nào để không bị tai nạn chết người. Những ai tập môn này tuyên ngôn họ không còn sợ gì nữa thường sẽ bị chết trong khoảng vài năm khi không còn nỗi sợ. Không còn biết sợ, họ không tính toán được nguy hiểm nữa.
Nhưng ngược lại, sợ hãi liên tục khiến ta bị đóng băng, mất kiểm soát hành vi, thậm chí như em là em đã ngừng thở. Sự sợ hãi che mờ quyết định sáng suốt, nó khiến em không nhìn thấy khả năng của chính em nữa. Em không nhìn thấy chỗ nào đặt chân, chỗ nào để đặt tay. Em còn không thể đứng lên. Nó khiến em nghĩ em vô dụng. Em cũng mất hết sức lực vì thiếu oxy, cơ căng cứng. Em bị đau và chấn thương vì em sợ, chứ không phải ngược lại.
Ta không tìm cách vượt qua nỗi sợ, mà ta tìm cách làm bạn với nỗi sợ khi tập leo núi. Hãy xoa đầu người bạn đó và nói, Ok, sợ là tốt, là ổn, nhưng giờ mình phải đi tiếp.”
Có lẽ hôm đó vì phát mệt với nỗi sợ, tôi quyết định để nó sang một bên và hoàn thành chặng leo của mình.
Sự sợ hãi có mùi mồ hôi tứa đầy lưng.
2.
Năm học lớp 7, tôi tập ở một sân Taekwondo. Thầy giáo điềm đạm và nhẹ nhàng. Thầy thích học trò tập luyện chăm chỉ, tạo sự tự tin về cơ thể, không bệnh tật, nhưng thầy thường phạt học trò chạy bộ quanh sân nếu biết em đó đi học võ để đánh nhau.
Nhưng giữa các câu lạc bộ võ thuật ở gần khu vực, rất hay xảy ra chuyện cả câu lạc bộ kéo nhau đi “dạy một bài học” cho câu lạc bộ khác, như một kiểu bắt nạt, lấy tiếng. Kết cục là những trận đánh nhau cỡ lớn có gây thương tích.
Lớp tôi có hai bạn trai xích mích với câu lạc bộ gần đó. Những trận đánh lẻ tẻ kéo dài cả tháng trời, dây dưa hết từ sân tập tới cổng trường. Cứ mấy tên bên này chặn đường bên kia khi đi tập về, xong canh nhau ở cổng trường đánh.
Mọi chuyện “chính thức hoá” khi thầy trưởng CLB kia kéo cả lớp gần 30 học trò lên sân tập lớp tôi và tuyên bố là ông muốn thách đấu với thầy tôi, “một lần phải trái cho rõ”- là lời tuyên bố trước cả lớp.
Giữa sân tập, thầy tôi bước ra và nói, đại ý: Cảm ơn thầy đã đến thăm sân tập. Cảm ơn thầy đã thách đấu. Nhưng em nghĩ thầy thấy là đúng thì là đúng, cũng không cần em phải tham gia phân biệt phải trái gì cả. Em xin phép không nhận lời thách đấu, và em muốn mời cả lớp thầy ở lại tập cùng tụi em hôm nay, để các bạn được làm quen nhau và cùng tập với nhau. Sau này em cũng sẽ dẫn lớp tới tập với bên thầy nếu thầy cho phép.
Ông thầy kia nghe thầy tôi nói năng nhỏ nhẹ, lịch sự như vậy thì… xuôi. Cả hai lớp gom lại tập chung với nhau tối hôm đó. Sau đó vài tuần, lớp tôi qua sân kia tập giao lưu với họ. Tôi nhận ra các bạn ở lớp kia giỏi giao đấu, và dạy cho các bạn lớp tôi thêm nhiều thứ. Hoá ra họ không thấy ghê như tôi từng nghĩ. Hoá ra, cả hai lớp không nhất thiết phải chặn đường đánh nhau liên tục như vậy.
Vài năm sau khi lớn hơn, tôi có hỏi vì sao thầy có thể làm vậy, nhất là khi lời thách đấu tung ra giữa lớp, có thể khiến thầy xấu hổ trước học trò nếu thầy sợ hãi. Thầy chỉ cười là: thầy đi tập võ để tập thể dục mà em. Có vậy thôi.
3.
Trong truyện cổ tích Thổ Nhĩ Kỳ tên “Cuối cùng cậu bé cũng tìm thấy sợ hãi” [The Boy Who Found Fear At Last] do nhà ngôn ngữ học và nghiên cứu văn học dân gian Ignácz Kúnos người Hungary ghi chép lại, kể về một cậu bé sống trong rừng cùng mẹ. Một đêm bão tố, trời gió bật tung cửa. Người mẹ nói: “Con đi đóng cửa lại, mẹ thấy sợ”.
Cậu bé hỏi: “Sợ?” , “Sợ là sao hả mẹ?”
“Sợ… là sợ thôi” - người mẹ trả lời “Sợ một điều gì đó, mà con không biết, thứ đó bấu lấy con.”
“Thật lạ lùng khi cảm thấy như vậy. Con sẽ đi khắp thế giới và tìm nỗi sợ cho đến khi tìm được.” - Vậy là cậu bé rời khu rừng, rời khỏi mẹ, đi tìm nỗi sợ.
Câu chuyện đưa cậu bé đi phiêu lưu đến gần bọn cướp, gặp bàn tay ma thò ra từ dưới mộ, gặp kẻ muốn dìm chết đuối trẻ con, cứu một đoàn thuyền khỏi chết đắm. Ở đâu cậu cũng hỏi người ta chỗ để tìm ra nỗi sợ, nhưng cậu đã vượt qua hết cái chết, biển cả, đuối nước, ma cỏ… mà không thể tìm được nỗi sợ.
Cho đến khi cậu đến một vương quốc kia, nơi quốc vương vừa qua đời, và toàn dân để đàn bồ câu bay đi tìm vị vua mới. Bồ câu đậu lên chỗ cậu bé. Cậu sẽ trở thành bậc đế vương.
Ngay lúc đó: cậu bé thấy mình ngồi trên ngai vàng, cả đời cố gắng không ngừng, nhưng “không bao giờ thành công, không thể giúp người nghèo giàu lên, không thể khiến người khốn khổ hạnh phúc, không thể làm người xấu thành người tốt, không bao giờ được làm điều cậu ước muốn, không thể cưới cô gái cậu yêu.”
“Không! Không!” Cậu bé rú lên, hai tay che mặt, nhưng đám đông nghe tếng cậu lại nghĩ cậu quá đỗi vui mừng trước điều lớn lao đang xảy ra.
Họ không biết cậu bé sợ - nỗi sợ chiếm lấy cậu. Như mẹ ngày xưa nói: là điều cậu bé không biết- là bất an mù mịt trước mặt.
Nỗi sợ không có hình dạng gì.
4.
Nỗi sợ là buổi sáng bơi vào vùng sương mù vây lấy bờ biển. Phía xa, chân trời không rõ nét. Sau lưng, ngôi nhà, người bạn, làng mờ mịt dần, kín đáo biến mất sau lớp hơi nước dày đặc. Trên ván, bơi về phía trước - về phía sự mơ hồ không thể nào chạm tới. Những con sóng lén lút trườn tới, dâng lên từ sau làn sương đục, chỉ hiện ra mồn một khi đã quá muộn, khi dâng lên, nghiền xuống, quăng thân thể ra xa như bàn tay khổng lồ.
“Người có nhìn thấy gì sau sương mù không? Làm sao biết lối về?”
“Lối về ở sau lưng. Chỉ cần biết hướng đó, ta có thể quay về.”
“Làm sao biết hướng đó?”
“Mặt trời sẽ lộ ra khi trời sáng dần. Luôn ở một hướng cố định. Trời sáng dần. Hiểu như vậy sẽ không sợ lạc trong hơi mù.”
Người tiếp tục ra khơi, mỗi sáng sớm khi mặt trời chưa ló dạng. Tin tưởng rằng một tiếng, hai tiếng nữa, mặt trời sẽ mọc ở hướng quen thuộc. Những con sóng vẫn thình lình hiện ra sau lớp sương mù như loài thuỷ quái.
Người đủ can đảm bơi qua vùng nước gấp, đủ can đảm đợi sóng một mình khi xung quanh tứ phía không còn bóng nhà cửa, không thấy người đứng trên bờ nhìn ra, không biết mình ở đâu giữa mù mịt, trắng xoá và im lặng.
5.
Thế giới của ta biến nỗi sợ thành tiền bạc. Bất cứ thứ gì bạn sợ, bạn đều có thể mua để không sợ hãi nữa.
Năm tôi 16 tuổi, khi đang ngồi học trong nhà, một nhân viên tư vấn bảo hiểm ngồi ở phòng khách nói với mẹ tôi: “Cô nghĩ thử xem nếu mai cô đi mua hàng, tự dưng bị xe tải tông, nằm liệt giường điều trị không đi lại được, con gái của cô sẽ phải nghỉ học để lo cho mẹ. Con trai của cô cũng phải nghỉ học vì thu nhập cả nhà dồn vào chữa bệnh.”
Người tư vấn còn kể thêm nhiều tình huống khác: lỡ mẹ tôi bị ung thư, lỡ mẹ tôi đột tử như ông hàng xóm… Nhiều năm sau, tôi biết cô ấy đã mời được mẹ tôi mua 5 gói bảo hiểm khác nhau, từ tai nạn, bệnh hiểm nghèo, chết đột ngột, bệnh hiểm nghèo ở phụ nữ đến bảo hiểm nhân thọ, từ những buổi trò chuyện thân mật như vậy.
Tôi không dám hỏi mẹ gì, chỉ tự nghĩ trong đầu nghĩ rằng: “sao cô ấy không nói nếu tất cả những tình huống như trên trở thành sự thật, thì con sẽ là đứa trẻ không có mẹ - mà tất cả các loại hợp đồng trên đều không mua được?”
Người tư vấn đã thành công bán cho mẹ tôi nỗi sợ không hình dạng, không có nguyên cớ cụ thể, bằng cách tạo ra những điều kiện giả định và tiền bạc hoá những nỗi đau đó, như thể với số tiền đền bù bảo hiểm, những đứa con của mẹ chắc chắn sẽ ổn [dù không còn mẹ].
Bạn có thể nhìn quanh cuộc sống và thấy nỗi sợ được rao bán ra sao. Khi bán một dự án bất động sản, người ta tô đậm thông tin đất không nằm trong khu vực sạt lở, lũ quét, dù ta đều biết không ai có thể đảm bảo sạt lở hay lũ quét sẽ chừa mình ra.
Khi bán một món ăn nhiều đường, nhiều dầu mỡ, nhiều chất bảo quản, người ta lại viết là dùng đường organic, chiên ở nhiệt độ thấp, chắc chắn không gây ung thư. Những thông tin này không ai chứng minh được vì không có nghiên cứu cụ thể nào cho từng sản phẩm cụ thể.
Khi bán rau organic, người ta ghi không sử dụng thuốc trừ sâu, hoá chất. Nhưng không ai nói cho bạn biết vườn rau organic đó được trồng trên một lưng đồi rừng bị chặt sạch, hoặc có cả hồ chứa nước ngang lưng đồi, chính là nguy cơ gây sạt lở, lũ quét cho người sống bên dưới.
Khi bán những sản phẩm cho bà mẹ, người ta đánh vào nỗi bất an mình không phải bà mẹ tốt, điều không hay sẽ xảy ra cho con nếu không mua được sản phẩm đó, như bài viết này đề cập.
Bằng cách tạo ra cách [giả vờ] kiểm soát nỗi sợ, người bán bán cho ta nỗi sợ. Ta mua vì ta sợ. Ta mua vì nghĩ nếu mua ta sẽ tránh được nỗi sợ.
Nhưng nếu nỗi sợ không đến từ chỗ ta mua được mà ở chỗ khác thì sao?
6.
Truyện cổ tích Thổ Nhĩ Kỳ và chuyến leo núi cho tôi biết nỗi sợ không có hình dạng, nhưng nó bấu lấy và kiểm soát ta. Sự sợ hãi đã khiến tôi không nhìn thấy nơi mình có thể đặt chân và tiếp tục lên cao hơn trong mỗi chặng leo. Nỗi sợ kiểm soát và khiến tôi thui chột khả năng suy nghĩ.
Nó cũng khiến ta ra quyết định nhầm lẫn, hành động thiếu suy nghĩ (như mẹ tôi đã phải đóng rất nhiều tiền bảo hiểm trong vài năm), hãm hại người khác (như các sả phẩm mặc chiếc áo sức khoẻ). Nỗi sợ còn tạo ra ảo tưởng tin rằng khi ta mạnh hơn, nhiều tiền hơn, đủ sức mua tất cả, ta có thể tiêu diệt nguy cơ [chưa đến], như những người mua bất động sản với lời hứa không có lũ quét hay sạt lở.
Nỗi sợ biến thành sức mạnh. Sự sợ hãi trở thành hành động. Những hành động nhầm lẫn tạo ra nhiều nỗi sợ mới.
Nhưng ta có thể tiêu diệt nỗi sợ không?
Như người bạn tập của tôi nói: nỗi sợ giúp người leo núi sống sót. Đó là bản năng quan trọng nhất họ phải giữ gìn.
Như thầy giáo tôi chọn: thầy chọn ở trong vai của người yếu hơn, công nhận người khác đúng hơn mình, chấp nhận khả năng học trò sẽ không nhìn mình trong vai ông thầy uy phong, để đảm bảo mục đích ban đầu khi thầy mở sân tập.
Như tôi: đã không có lựa chọn nào khác trong buổi tập, là... phát mệt với nỗi sợ của mình để chuyển qua làm việc khác, là biết hướng mặt trời lên [một sự thật hiển nhiên] sẽ giúp mình định hướng bơi vào bờ giữa sương mù dày đặc.
Nỗi sợ không biến mất dù ta có bỏ ra thật nhiều tiền để mua, như những lời hứa về loại thức ăn chống ung thư hay loại bảo hiểm phòng khi chết đột ngột.
Có những nỗi sợ sẽ luôn tồn tại như tất yếu khi ta sống hàng ngày: như sợ khi đứng ở vách núi, sợ người thân đột ngột qua đời, sợ mắc phải các bệnh hiểm nghèo, sợ đứng từ đỉnh toà tháp nhìn xuống, sợ khi phải leo lên các đỉnh núi cao nguy hiểm, sợ các loại xe chạy tốc độ cao và lạng lách. Những nỗi sợ đơn giản giúp ta sống sót. Từ chối nhìn thấy nỗi sợ hay hung hãn tìm cách xoá bỏ nó thường tạo ra những tác dụng phụ mà ta không ngờ đến, như những người leo núi trấn áp nỗi sợ và bỏ mạng vì môn thể thao này.
Có những nỗi sợ được tạo ra từ các giả tưởng hoặc từ sự bơm thổi có dụng ý hoặc ác ý mà bạn có thể tìm thấy đầy rẫy trong tranh luận chính trị, mục đích là để tạo ra các kẻ thù không có hình dạng, rình rập khắp nơi, khiến bạn chọn phe chỉ vì cảm giác sợ hãi, vì cảm giác sẽ được che chở nếu thuộc về đám đông hùng mạnh nào đó.
Có nỗi sợ được tạo ra từ thị trường, nơi theo lý thuyết nhu cầu là thứ cần được TẠO RA để mọi người mua hàng. Bạn sẽ thấy vô vàn nỗi sợ trong các sản phẩm sức khoẻ, thẩm mỹ, sản phẩm cho mẹ, cho trẻ em, cho người già.
Thật kinh dị, cuộc đời chăng kín các loại nỗi sợ.
Nhưng ta chỉ có một nỗi sợ duy nhất trong đời để trân quý, vì nó là một phần cuộc sống, giúp ta đủ can đảm nhìn thấy nguy cơ. Nỗi sợ khiến ta bình tĩnh cân nhắc khi lao vào mạo hiểm không thể lường trước. Nỗi sợ chọn sự sống thay vì chọn mất mát. Nỗi sợ khiến ta chùn tay khi sắp làm điều gì đó tổn hại chính mình hay người yêu quý. Nỗi sợ giúp ta vượt qua giới hạn của chính mình khi dành cho nó sự quan tâm vừa đủ.
Nhưng sự sợ hãi, khi hoá thành hàng hoá mua bán, lại có thể là những cạm bẫy mang mặt nạ giả vờ yên tâm, những yên tâm không có căn cứ và không thể kiểm soát: như trận lũ sẽ tràn xuống một quả đồi bị cạo sạch không còn cây cối.
Không có gì đảm bảo thiên nhiên bạo liệt sẽ chừa bạn ra vì bạn sẵn sàng chi nhiều tiền. Nỗi sợ vượt ra ngoài các quy luật mà thị trường muốn buôn bán nó kiếm lời.
Bạn có biết ở cuối câu chuyện “Cậu bé cuối cùng đã tìm thấy nỗi sợ” điều gì đã xảy ra không?
Bạn có thể đăng ký nhận bài viết mới qua email miễn phí hoặc qua kênh Telegram tôi sử dụng để thông báo có bài viết mới. Bài viết trên Substack của tôi luôn mở hoàn toàn miễn phí. Bạn có thể mời tôi cà phê nếu thích một bài viết nào đó :D





Thành Cát Tư Hãn và Nỗi Sợ Sấm Sét
Ngày đó, cả thảo nguyên Mông Cổ coi sấm sét là điềm dữ.
Chỉ cần trời nổi gió, mây kéo đen, âm thanh đầu tiên rạch xuống từ trời cao, là bất kỳ đội quân nào cũng lập tức rút lui.
Không ai dám giao chiến dưới tiếng sấm.
Họ tin rằng đó là cơn thịnh nộ của Trời, đứng lại là mất mạng.
Nhưng có một người không chạy. Từ thuở nhỏ, Temujin đã sợ sấm như bao đứa trẻ khác.
Mỗi lần trời nổi giông, cậu bé cũng run bần bật, trốn vào túi mẹ.
Nhưng càng lớn, cậu càng nhận ra:
sấm sét không giết cậu, chính nỗi sợ mới giết.
Người ta kể rằng một lần, trong cơn bão dữ giữa thảo nguyên, Temujin trẻ tuổi đã đứng một mình ngoài trời, nắm chặt dây cương, để sấm nổ vang ngay bên tai.
Cậu run, nhưng không lùi.
Kể từ đó, cậu bắt đầu xem sấm như một người bạn khó tính.
Sau này, khi đã trở thành Thành Cát Tư Hãn, ông dựng lều ở nơi vốn nổi tiếng là “đất trời hay đánh”.
Mỗi khi trời chuyển giông, quân sĩ trong trại xôn xao lo sợ.
Nhưng ông chỉ bước ra, vén rèm nhìn trời, mỉm cười:
— Bạn của ta tới rồi.
Rồi điều kỳ lạ xảy ra.
Trong khi các bộ tộc khác hễ nghe tiếng sấm là vội vàng rút quân, Thành Cát Tư Hãn lại chọn đúng những lúc đó mà xuất binh.
Kỵ binh Mông Cổ lao đi dưới ánh chớp xé trời.
Kẻ địch đang tản loạn vì sợ hãi thì bất ngờ bị tấn công.
Cứ như vậy, ông nhiều lần thắng lớn.
Không phải vì ông mạnh hơn.
Mà ông can đảm hơn đối thủ đúng vào lúc trời đất thử thách.
Và từ đó, nơi nào có sấm sét, người ta nói:
“Đó là dấu hiệu Thành Cát Tư Hãn đang tiến lên.”
Bộ môn rock climbing này có vẻ kích hoạt adrenaline nhiều hơn leo núi trekking thông thường nhỉ, mình rất thích đoạn chồng bạn giải thích về nỗi sợ. Có vẻ nỗi sợ với với người nhiều kinh nghiệm thúc đẩy sự cẩn trọng và tỉnh táo.