Sự buồn chán nảy mầm trên ngực
Cơ thể có nhu cầu chạm vào, được đối thoại, cảm thấy sự sống, run rẩy sợ làm đứt rễ mầm.
Một lần, tôi đi máy bay, ngồi kế bên là một chị.Chúng tôi bắt chuyện cho hết giờ bay. Đến đoạn hỏi về con cái, chị nói đã có hai con. Sau đó chị hỏi tôi có mấy cháu. Tôi nói không, vợ chồng tôi không muốn có con. Chừng 15 phút cuối cùng khi máy bay đáp, chị cố gắng giải thích rằng tôi nên có con. Nhiều lý do. Nhưng có một lý do chị nói làm tôi nhớ là: vợ chồng ở bên nhau lâu, nhìn mặt nhau mãi chán chường lắm, có khi sẽ bỏ nhau vì chán, có đứa trẻ là có việc để làm, có thứ để cố gắng.
Chị giải thích thật rõ ràng, khác với nhiều người nêu lý do phải có con viện dẫn một thói quen suy nghĩ cũ kỹ. Chị có lý do thực tế cho vấn đề, và giải pháp chị nghĩ là phù hợp.
Tôi nhớ câu chuyện này là vì bản thân có sự thích thú đặc biệt với sự nhàm chán trong đời sống, và chị đã gợi ra lý do thú vị khiến tôi có thêm góc nhìn mới về nó.
Cuộc sống vợ chồng nhìn nhau mãi cũng chán.
Làm mãi một công việc giống hệt nhau cũng chán.
Sống mãi ở một nơi cũng chán.
Sự sống bị dò dẫm đe doạ bởi sự chán chường.
Trong đơn độc
Năm 2020, khi bị mắc kẹt trong mùa đông ở miền nam Chile suốt bảy tháng. Tôi không thể gặp gỡ ai, không thể ra ngoài, không thể đi dạo ngoài trời, không nói cùng ngôn ngữ của bất kỳ ai xung quanh. Sự buồn chán thấm qua xương, cơ, làm tổ trong từng hốc cơ thể. Nhiều ngày tôi ngồi cứng đờ trước lò sưởi, mắt mất hẳn sự tập trung. Ngọn lửa nhàng lên rồi lịm xuống, nhưng tôi chỉ ví mình như khoảnh khắc lịm xuống, đỏ lừ đừ và tím dần.
Trong khách sạn nơi tôi ở có ba người khác: Bà chủ khách sạn, cô nhân viên vệ sinh, một bác trai lớn tuổi làm những việc như đi giao dịch, mua hàng hay bổ củi, chở hàng về. Vì ở trong dịch, không ai cần làm những việc này.
Bà chủ khách sạn là người hào sảng. Chính bà đề nghị tôi về ở một phòng trong đó, không cần làm gì cả, ở đến khi nào tuỳ thích trong suốt thời gian dịch, bà không tính tiền.
Tôi dần phát hiện ra cô nhân viên vệ sinh có một chút vấn đề về tinh thần. Có thể cô không hiểu rõ những nhiệm vụ phức tạp bà giao, bà chủ phải chỉ dẫn lặp lại vài lần cho một việc đơn giản. Cô cũng không phát âm tròn rõ mọi câu từ. Thỉnh thoảng cô phải rất cố gắng để nhả chữ bà chủ mới hiểu được.
Sau hai tháng bị giới hạn chỉ được di chuyển trong khách sạn, đường ra chợ 1 ngày/tuần, và đường ra bờ sông cách nhà 5 phút đi bộ, cả tôi, ông quản lý và bà chủ đều rơi vào sự nhàm chán tột độ. Ngoài giờ làm việc, tôi dùng mạng xã hội nhiều đến mức không tưởng tượng nổi, có lần tôi nhìn lên report thời gian: 7 tiếng/ngày trên Facebook. Tôi chỉ nằm và quẹt vô định, hoặc bấm refresh liên tục trang web của các đại sứ quán mình đang tìm cách xin visa.
Bà chủ khách sạn ngồi trong bếp, liên tục nói về những ca bệnh mới phát trên cả TV lẫn điện thoại của bà. Tôi sợ không muốn nghe đến mức tránh vào bếp.
Ông quản lý đã không còn xuất hiện như những ngày đầu, ông nằm trong phòng và thỉnh thoảng đi vào bếp, đầu tóc bù xù, phần tóc bạc loang rộng, mệt mỏi. Ông hay uống rượu đến tận khuya (ở Chile rất dễ để mua rượu vang giá rẻ tại siêu thị) và chỉ đi chợ khi cần mua than củi đốt lò hay lương thực.
Chỉ có chị dọn vệ sinh là dường như không thay đổi. Sáng nào chị cũng dậy sớm trong trời lạnh. Chị cầm chổi quét hết một lượt sân trước, sân sau, sân ngoài gần hồ bơi, sân nhỏ xíu sau bếp.
Tôi nằm trong phòng ngủ nhìn ra sân, chị cặm cụi quét lá rụng, chị giữ dây phơi, tung lên tấm drap giường mới giặt. Chị dùng kéo cắt tỉa bới nhiều cành hoa đã tàn. Thời gian chậm lại, chậm lại. Chị thì nhanh hơn, nhanh hơn. Chị bật bản nhạc trên điện thoại, giọng nữ léo nhéo, tinh nghịch. Chị hát theo khi phơi đồ. Âm thanh ngân nga và không thoát khỏi khoang miệng. Người chị đẫy đà, chị nhún hai bên hông, gần như khiêu vũ theo nhạc điệu. Trong ánh nắng sớm, má chị loáng lên tươi tỉnh.
Tôi không nhớ bằng cách nào bức màn tối buồn chậm rãi được kéo lên, không còn che mắt mình nữa. Là nắng sớm vì tôi dậy sớm hôm đó? Là gò má chị phát sáng? Là tấm drap giường trắng phản chiếu ? Là cành hoa, lá tàn rời khỏi bàn tay chị rơi xuống đất?
Tôi ngồi dậy đi ra vườn, cùng chị phơi nốt số đồ dang dở. Chị cười khúc khích khi hai chúng tôi kéo mãi mới hết chiều dài tấm chăn bông để trải lên cọc gỗ lớn ngoài nắng. Màu chăn là hoa đỏ và những mảng xanh lá lớn, cũng sáng thêm dưới nắng như gương mặt chị qua khung cửa. Đã bao lâu rồi tôi không thấy niềm vui chậm rãi lan vào cánh tay, lan qua tóc tai, hơ ấm vành tai? Đã bao lâu rồi tôi không cử động đi về phía ánh sáng như chị làm mỗi ngày?
Chị bận rộn suốt dù khách sạn mùa dịch không có khách. Chị nghe tiếng nhạc hơi méo mó từ điện thoại có loa không được tốt. Chị lau từ bếp đến nhà trước, sảnh khách, dù không ai lui tới, dù không ai bắt buộc, dù không có gì bị bám bụi. Thành phố đóng băng trong nỗi sợ và mùa đông. Trừ chị.
Buổi tối, khi trời ẩm lạnh và mưa dầm dề, chị ngồi trước lò sưởi đan tấm khăn len dài. Nó đã dài thêm kể từ lúc tôi đến đây. Chị gọi video call cho mẹ để khoe cái khăn tới đâu. Mẹ chị sẽ bình phẩm màu sắc và chị trộn thêm màu len mới. Chị đang đan một thế giới mà chúng tôi không hiểu - người nằm refresh màn hình chờ thoát khỏi đây như tôi, người uống say mèm không dậy nổi ở cánh nhà bên kia, người coi TV suốt ngày đếm số người chết. Chúng tôi bị nhấn chìm trong nhàm chán và sợ hãi. Chị giăng mắc khách sạn bằng sự vui vẻ khẽ khàng chỉ mình chị tạo ra được: nắng, giẻ lau nhà, bánh bí ngô, quần áo sạch bẩn, cỏ vườn, mưa, chậu rửa bát, sợi len.
Bảy tháng sau tôi rời Chile. Tôi đã sống sót, không bị Covid-19 giết chết như nhiều nạn nhân khác. Tôi sống sót và không bị nỗi buồn chán bóp chết vì chị bảo tôi nặn bánh cho chị, nghiền đậu cho chị, chị gọi tôi dậy sớm phơi đồ phụ chị.
Tôi nhận thức được một sự thật mình chưa bao giờ trải qua: cử động và lao động thể chất có thể giúp thôi thoát khỏi sự nhàm chán khổ sở hành hạ mình. Mỗi khi nhớ về Chile, tôi thường nhớ về một người giúp việc dọn vệ sinh đã kiên cường vô tư qua đại dịch.
Nuốt chửng sự nhàm chán
Nhiều năm sau đó, tôi đọc trúng một bài báo trên tờ The Guardian có tựa “Why it’s good to be bored” của tác giả Elle Hunt viết về sự nhàm chán. Trong bài báo có một đoạn làm tôi chú ý:
“Khi phụ thuộc vào giải pháp [chống lại sự chán chường] từ bên ngoài, ta làm suy yếu sự tự chủ của bản thân với đời mình, và vấn đề có thể trở thành mãn tính. Với người trẻ, sự nhàm chán khiến họ liều mình lao vào những rủi ro cao hơn; với người già, nó có thể khiến họ lão hoá nhanh hơn. Cả hai nhóm đều dễ bị trầm cảm, mà sự chán chường là tiền đề.
Người dễ chán chường cũng dễ giận dữ, hung hăng và bạo lực và có thể dễ hướng đến tìm kiếm ý nghĩa đời sống từ các quan điểm cực đoan chính trị hoặc chủ nghĩa bộ lạc. Với Danckert, điều đó có nghĩa sự nhàm chán có thể là một phần nguyên nhân khiến các diễn ngôn công cộng và quan điểm chính trị ngày càng phân cực. “Khi bạn ở giữa tình trạng quá tải thông tin, cách phản ứng là hét to hơn,” ông cho biết.” (1)
Khi đọc đoạn viết trên, tôi lập tức nhớ đến chính mình nằm quẹt Facebook trong căn phòng tối, và bà chủ nhà ngồi xem TV cả ngày đếm người chết. Trước khi thảm hoạ Covid-19 giết chết chúng tôi, sự nhàm chán đã bóp cổ từng người trong khách sạn đó.
Với người chỉ biết làm việc văn phòng như tôi (viết, đọc, sản xuất nội dung), nguy cơ từ sự chán chường nhân lên gấp nhiều lần vì tính chất công việc. Ngày xưa tôi thường nghe trong văn học cũ rằng thầy đồ dài lưng tốn vải, không biết phụ giúp vợ làm ăn. Đó chính là tôi, chỉ biết kết nối với sự sống của chính mình bằng điện thoại, máy tính, tập vở. Khi bị nhấn chìm vào chúng, tôi càng lậm hơn vào đại dương của những mảnh thông tin vô nghĩa. Tôi nhấn chìm mình. Tôi muốn “hét to hơn” trong sự bất động trên giường.
Trái ngược với tôi, chị nhân viên khách sạn biết xung quanh có vô số thứ chị cần làm, muốn làm và giúp chị vượt qua sự đờ đẫn. Nếu ngày thường chị phải lau sàn khách sạn vì khách qua lại đông, thì trong cô độc, chị lau sàn vì đó là hành động giúp chị duy trì cảm giác vui tươi, có thể điều chỉnh mọi thứ trong tầm tay như ý chị.
Cơ thể biết cách nuốt chửng sự nhàm chán mà tôi không biết. Có lẽ vì tôi đã sinh ra trong thế hệ được mẹ nấu cho ăn, không phải thò tay vào việc nhà và không cần bỏ công suy nghĩ cử động của mình tạo thành thế giới mình sống. Thứ duy nhất tôi có là những mảnh vỡ của thông tin liên tục ném đầy mắt tôi.
Chúng ta thật phẫn nộ
Tại sao thông tin lại liên quan đến sự nhàm chán mà tôi đang cố mổ xẻ? - Tôi thường có xung đột giữa sự cố gắng có đầy đủ thông tin để sống có suy nghĩ và khao khát vứt hết chúng lại như mớ gai dính vào áo váy trên đường.
Thời gian trước, tôi đọc một tập viết của Byung-chul Han tên “The Crisis of Narration”, có nhiều mổ xẻ của ông về chuyện kể và thông tin.
Ông viết: “kể chuyện và lắng nghe bổ túc cho nhau. Cộng đồng kể chuyện là cộng đồng của những người biết lắng nghe cẩn thận. Sự chú ý đặc biệt có được từ sự lắng nghe kỹ lưỡng. Người lắng nghe cẩn thận quên đi bản thân, họ đắm chìm trong câu chuyện họ nghe “người nghe càng quên đi bản thân, những gì họ nghe càng được ghi nhớ sâu sắc hơn.” (2)
“Trên internet, không gian rúng động đầy lá vàng kỹ thuật số, con chim nhỏ mơ mộng không thể xây tổ. Người tìm kiếm thông tin xua đuổi chú chim. Trong tình trạng tăng động ngày nay, nơi sự buồn chán không được phép xuất hiện, chúng ta không bao giờ thực sự thư giãn tinh thần. Xã hội thông tin là kỷ nguyên cực kỳ căng thẳng tinh thần, vì bản chất của thông tin là gây ngạc nhiên và gây kích thích. Cơn sóng thần thông tin đồng nghĩa khiến nhận thức của ta liên tục bị kích thích. Ta không thể bước vào sự chiêm nghiệm nữa. Cơn sóng thần thông tin làm phân mảnh sự chú ý. Nó ngăn cản ta đến với sự lơ lửng, trầm ngâm chiêm nghiệm, vốn rất cần thiết cho sự kể chuyện và lắng nghe kỹ càng.
Nhà viết tiểu luận Michel del Montaigne viết trong hai bài tiểu luận VIII - Of Idleness, nơi ông bình luận “The soul that has no established aim loses itself” [Linh hồn không có mục tiêu rõ ràng sẽ đánh mất chính mình” và bài XXI — Against Idleness nơi ông kể chuyện về hoàng đế Vespasian của đế chế Roma với trích dẫn “An emperor,” said he, “must die standing.” [một hoàng đế, phải chết khi đang làm nghĩa vụ] nêu cao ý nghĩa của việc làm việc không ngừng với nghĩa vụ xã hội của người đó. (5)
Khác với nhiều định nghĩa mà bài báo ở Guardian đưa ra và cách định nghĩa của Michel del Montaigne, sự nhàm chán mà Byung-chul Han viết gần gũi với điều cá nhân tôi trải qua hơn cả: là sự sống liên tục được kích thích và thoả mãn bằng đủ mọi thông tin, từ xa đến gần, từ lạ lùng quái gở đến hung hãn kề cận, thoả mãn không ngừng và không ngừng tuyệt vọng. Trong sự đắm chìm tuyệt đỉnh sẵn có, tôi đã mở ra cánh cửa giết đi một phần cảm giác sống của mình.
Thật kỳ lạ, tôi muốn cảm thấy những người đau khổ ở Ukraine sống ra sao trong chiến tranh với Nga, nhưng tôi lại không hiểu gì về người bạn đang trải qua sự mất mát gia đình bạn phải vật lộn. Tôi đau đáu cảm thông với những công nhân trong mỏ đá quý ở Myanmar do quân đội vận hành, nhưng không biết người lái xe hay đưa hàng cho tôi chỉ được trả một số tiền cực kỳ ít ỏi trong vòng lao động mà anh chịu thiệt thòi ở cuối chuỗi lợi ích. Tất nhiên, không nhất thiết những cặp đôi này phải loại trừ nhau, nhưng khi dành quá nhiều thời gian cho những kích thích xa xôi, tôi đã rời bỏ đối thoại với sự tồn tại của chính mình và bên cạnh mình.
Đó là thế giới mà tôi đã được huấn luyện để tiêu xài nỗi đau, sự kích thích, sự háo hức, niềm hăm hở, diễn ra liên tục 24 giờ/ngày. Đến khi hoàn toàn kiệt quệ, tôi đờ đẫn chán chường và tự hỏi ý nghĩa cuộc sống của mình là gì.
Cuộc tìm kiếm này không có hiệu quả, vì chẳng có gì thật ở đằng sau bức màn của những mẩu chuyện kịch tính kinh hoàng cả. Vài ngày trước, bạn tôi hỏi ủa vì sao cư dân mạng chửi bới kinh hồn một người đàn ông đi múc nước ngoài kênh, vì không thấy em nhỏ đi xuống nước và sau đó em bị chết đuổi. Tất cả đều được xem qua camera giám sát ở một vùng quê mà chúng tôi không biết là ở đâu. Trong video cũng không ai ở đó, nhưng tôi và bạn tôi đã dành thời gian để phẫn nộ. Chúng tôi bỏ ngỏ cuộc sống thật của mình để phẫn nộ về điều mình không thể chạm tới, không biết, không hiểu, về sự hiện hữu không đi qua sự tồn tại mình. Nhưng chúng tôi cứ phẫn nộ đã.
… và chúng tôi không hề ở đâu cả với chính sự sống của mình. Chúng tôi “sống” qua từng phút ở các video, từ video thương cảm em bé chết đuối đến phẫn nộ tài xế rút chìa khoá trên đường vành đai 3. Bạn tôi sống ở Đức. Tôi ở Biên Hoà. Ký ức sống và thế giới của chúng tôi nhập làm một vì đám video đó. Còn ngoài kia có gì ở nhà tôi, tôi đã quên mất hôm đó ra sao.
Không thể thoát khỏi móng vuốt
Bài báo trên Guardian gợi ý người đọc biết trân trọng sự nhàm chán: “Nó giúp ta tiến về phía trước và tìm ra cách vận hành bản thân tốt hơn, để tương tác với thế giới” (4).
Tôi không thực sự tin lắm vào mệnh đề của những người trả lời phỏng vấn trong bài này: ngồi xuống, làm tách cafe, soi chiếu, ngồi thiền. Với tôi đây là sự nghỉ ngơi: ta thực hiện sau khi đã làm nhiều động tác sống. Ngồi cafe không giúp tìm ra câu trả lời cho sự nản chí. Ngồi thiền, soi chiếu hoàn toàn không giúp tôi tỉnh táo hẳn ra để nhận thức mình cần gì cho những trang tiếp theo. Mỗi người phải chọn cách của riêng họ.
Sau khi gặp cô dọn vệ sinh khách sạn ở Chile vài năm, tôi gặp một thầy giáo dạy ở California. Anh dạy tiếng Anh cho người nhập cư theo chương trình hỗ trợ của thành phố. Công việc có thu nhập ổn. Anh không có gia đình và sống một mình.
Nhưng mỗi khi gặp, tôi thấy anh luôn cặm cụi làm gì đó. Anh thiết kế một quyển sổ ghi nhật ký lướt sóng, ngồi cả tuần để dàn trang, đem nó đi in, xong tặng cho bạn bè nào cần. Anh bảo khi luyện tập có ghi chép, ta thường nhìn thấy và bắt đầu có chủ đích tiến bộ. Anh ngồi bên bờ biển quay video của tất cả đám bạn bè đang tập, sau đó khi đốt lửa trại, anh đem video ra thảo luận với họ xem có thể điều chỉnh động tác ra sao để tốt hơn. Anh đi ra chợ đồ cũ, mua được vài bức tranh vị tướng Mexico chắc một gia đình nào đó bỏ khi dọn nhà, mang về, bỏ cả tháng trời đọc về ông ta, sau đó gỡ bức tranh ra và chế thành một tác phẩm mới, mà chân dung vị tướng giờ có thêm background là tranh của anh vẽ.
Sự bận rộn của anh xen giữa những ngày đi dạy học. Bạn bè anh kể anh không thể ngừng lại, anh sẽ nghĩ ra việc gì đó để làm, để đối thoại, để thử. Anh nói: Mỗi khi ngồi một mình trong phòng, nhìn cái TV cả buổi tối anh cảm thấy rất khủng khiếp.
Tôi không hỏi “khủng khiếp” là tính từ của sự cô đơn, hay đơn độc, hay nhàm chán, hay mệt mỏi, nhưng cũng có thể là tất cả. Anh làm đủ việc để chống lại tất cả chúng trong từng giờ phút hàng ngày.
Rời đi
Một hôm, tôi ngồi làm tài liệu cho công việc khách hàng thuê. Đến một đoạn, đầu óc phát mệt và tôi bỗng căm ghét công việc đã kéo dài nhiều tháng.
Tôi đi ra sân, nhìn mấy cái mầm bí đỏ bắt đầu xoè hai lá từ sau vụ tôi quăng hạt bí đầy vườn. Tôi dùng xẻng nhỏ gỡ từng cây mầm, rồi trồng lại trong đoạn đất có hàng rào,chỗ gà không thể trèo vào mổ. Sau khi dùng cành tre chăng hàng rào cao hơn, tưới nhẹ cho từng cây con mới chuyển vào, tôi ngẩng đầu nhìn: mặt trời sau nhà đang lặn đỏ au cả góc trời. Hai tay bám đất đầy móng. Mồ hôi ướt áo. Sự vui sướng thầm kín nào đó reo lên giữa đợt ánh sáng rạo rực rồi chậm rãi mềm đi. Những lá mầm bí đỏ tẽ hai bên như đôi mắt tròn. Tại sao tôi bỗng nhiên thấy cảm xúc trở nên rõ ràng đến vậy? Tại sao tôi có thể cảm thấy điều tôi không cảm thấy suốt nhiều tuần qua lặn ngụp trong mớ giấy tờ?
Có thể cơ thể liên tục cần được thay đổi giác độ sống, được kích thích theo những cách khác nhau và từ bỏ sự đơn điệu của một hình thức tiêu thụ thông tin duy nhất (là quẹt, đọc, bình phẩm). Cơ thể còn có nhu cầu chạm vào, được đối thoại, cảm thấy sự sống, run rẩy sợ làm đứt rễ mầm, đón nhận màu sắc, mùi của thế giới xung quanh. Cơ thể thôi thúc và câu đòi liên tục đi tìm ý nghĩa cuộc sống bên ngoài những động tác quen thuộc mà nó trải qua 24 giờ mỗi ngày.
Người làm việc và sống bấu quá chặt vào thế giới số và kiến thức kinh viện đã quên mất sự hữu cơ của đời sống. Thỉnh thoảng bạn sẽ nghe những chương trình podcast nơi những lãnh đạo công ty công nghệ sẽ tuyên ngôn về việc dùng thuật toán để “cải tiến” loài người, hay bỏ qua các bước nhàm chán của sáng tác âm nhạc, hay bỏ qua việc nghiên cứu mắc mệt khi muốn viết văn, hoặc tính toán thời gian sinh trưởng của các loài thuộc giới tự nhiên, tính toán nhịp tim của người trưởng thành để tìm cách khiến họ hành động theo mục tiêu nào đó. Cơ thể và sự tồn tại hữu cơ của ta không được phép rữa nát, dơ dáy, không được mọc quặt một cành, chậm lớn, dị tật hay chớm ra bông sớm hơn thời vụ. Sức mạnh đoán trước và thôn tính mọi thứ trong sự kiêu ngạo kỹ thuật cuối cùng khiến ta chán chường. Ta không đủ sức chứng kiến một quả bơ dị tật với cái hột quặt bên trong. Chúng thường bị loại bỏ trước khi đến cửa hàng trái cây sạch. Những quả chuối phải có hình dạng và màu sắc y hệt nhau trên kệ siêu thị. Sự tồn tại thật nhàm chán. Chúng ta đã làm đời mình dễ đoán, an toàn và chán chường khôn tả.
Với tôi, chống lại sự nhàm chán đồng nghĩa với chống lại sự dễ đoán an toàn mà thế giới này đang tạo ra.
Nhiều năm nay, tôi thường trồng thứ gì đó. Có những thứ nhỏ nhặt sẽ không sống lâu hay cho kết quả, vì chúng tôi sống trên một chiếc xe camper quá nhỏ cho một cái cây thành hình. Hoặc tôi thường bỏ rơi khoảnh vườn vài tháng khi bắt đầu đi du hành dài ngày. Nhưng tôi luôn trồng, nhìn chúng lớn lên, thỉnh thoảng ăn quả từ vườn cây hoặc thấy chúng chết đi trước vụ. Có lẽ tôi cần được thấy đời sống tượng hình thành sinh vật có thật - sinh linh sống ngoài sự kiểm soát và tưởng tượng của mình. Sự kích thích chậm rãi lan toả khi cái hạt nảy mầm, khiến tôi vui sướng nhiều ngày hoặc buồn bực vì mất mát.
Tôi không kể được câu chuyện gì từ lá mầm mới bung ra như Byung-chul Han kỳ vọng con người có được khi tháo bỏ đống mảnh vụn của thông tin vô nghĩa. Nhưng khi tôi lắng nghe cẩn thận khi những hạt rau mầm cong người bắt ánh sáng ngoài cửa sổ xe, sự im lặng của chúng thật xôn xao. Hàng trăm cái hạt chen vai thích cánh bấu vào cuộc sống đang giăng mắc bên trong những thân thể mềm đang cố đứng thẳng lên.
Thỉnh thoảng tôi muốn viết ra lời khuyên sặc mùi self-help là: “khi bạn thấy nhàm chán, hãy đi gieo vài hạt giống.” - nhưng tôi nhận ra cơ thể và cảm xúc của mỗi người chúng ta khác nhau vì ta là những vũ trụ hoàn toàn khác nhau. Tôi tìm thấy sự chộn rộn vui sướng trong lũ cây vớ vẩn mình chăm sóc. Anh bạn thầy giáo coi việc theo dõi học tập là kỹ thuật mua vui. Chị nhân viên dọn vệ sinh lấy sự chăm sóc để làm chị bận rộn cuộc sống hàng ngày. Tôi không thể cho ai giải pháp nhỏ nhặt của chính mình.
======== CHÚ THÍCH ======
(1) In relying on external solutions, we undermine our sense of ourselves as the authors of our own lives, and the problem may become chronic. In young people, boredom is associated with higher than average risk-taking; in the elderly, it can speed up the degenerative process of ageing. Both groups are at particular risk of depression, for which boredom is a precursor.
Boredom-prone people also experience higher levels of anger, aggression and hostility and may be driven to look for meaning in extreme political views, or tribalism. To Danckert, that means boredom may be one part of our ever more polarised politics and public discourse. “When you’re in the midst of an overload of information, one response is to shout louder,” he says. Sociologist Orrin Klapp, writing in 1986, called it “ego-screaming” and that “perfectly captures Twitter trolling,” says Danckert. - https://www.theguardian.com/global/2020/may/03/why-its-good-to-be-bored
(2) “Narrating and listening foster each other. The narrative community is a community of careful listeners. A particular kind of attention is inherent to careful listening. People who listen carefully are oblivious to themselves; they immerse themselves in what they hear: ‘The more self-forgetful the listener is, the more deeply what he listens to is impressed upon his memory.” - Byung-Chul Han- The Crisis of Narration
(3) “On the internet, this space of rustling digital leaves, the dream bird cannot build a nest. The information seekers drive him away. In today’s state of hyperactivity, where boredom is not allowed to emerge, we never reach the state of deep mental relaxation. The information society is an age of heightened mental tension, because the essence of information is surprise and the stimulus it provides. The tsunami of information means that our perceptual apparatus is permanently stimulated. It can no longer enter into contemplation. The tsunami of information fragments our attention. It prevents the contemplative lingering that is essential to narrating and careful listening.” - Byung-Chul Han- The Crisis of Narration
(4) It keeps us moving forward and searching for a better way of applying ourselves, for engaging in the world.” : https://www.theguardian.com/global/2020/may/03/why-its-good-to-be-bored
(5) https://www.gutenberg.org/files/3600/3600-h/3600-h.htm#link2HCH0077
Bạn có thể đăng ký nhận bài viết mới qua email miễn phí hoặc qua kênh Telegram tôi sử dụng để thông báo có bài viết mới. Nếu bạn thấy email làm phiền, bạn có thể vào phần Setting của Substack > Notifications > Newsletter deliverly > Prefer push. để không cho thư gửi vào hộp thư bạn nữa.





Đọc bài viết này làm em thấy đã quá.
Em đi làm, và lúc nào cũng phải đặt trên bàn 1 bình hoa. Để thấy lúc nó e ấp nở, nở rực rỡ và rồi héo tàn. Chúng nhắc nhở em rằng mình đang sống. Và em hay nói ngồi giữa văn phòng trong hàng ngàn máy móc, em thấy mình đang chết.
Em ghét công việc mình làm, vì em thấy chúng nhàm chán. Và em ghét phải ở văn phòng 8 9 tiếng cùng máy tính. Nhưng nó cho em tiền. Và thế là mỗi tuần, em lại lang thang khắp những địa điểm lịch sử ở địa phương, gặp bác bảo vệ, gặp cô bán nước,ngửi mùi quả bàng rụng thơm lừng.
Một năm em sẽ đi du lịch 1 mình 1 lần dù em đã kết hôn (và chưa có em bé nào). Em sẽ đi bộ lang thang nơi này nơi kia, và gặp sự cố, và gặp may mắn, những con người mới ở nơi mới.
Và cảm ơn chị vì đã chia sẻ những điều này. 🙌
Em khoái cách chị dẫn dắt, kể chuyện quá. Giả tỷ đang ở Việt Nam, chị có dự định mở lớp viết Offline không ạ? Viết giống như cách chị vẫn viết những bài trên substack này á?