Discussion about this post

User's avatar
Minh Đức's avatar

Ngoài câu "có cơm ăn cơm, có cháo ăn cháo", mẹ mình còn có câu "không có gì thì mẹ con rau cháo qua ngày". Nhiều lúc nghĩ đến câu đó mình bật cười. Mà cười xong rồi lại nghĩ. Trên mạng người ta ngưỡng mộ và thèm được ở bên cha mẹ "trong từng bữa ăn", nhưng mà câu chuyện đâu phải chỉ là những bữa ăn. Trong vòng lặp của những bữa ăn đó (nghe đã thấy nhàm chán), còn cơ man là những chuyện vụn vặt có thể gặm nhấm tâm trí người ta (từ chính những người trong cuộc, và những người ngoài cuộc, như Phương viết trong bài này). Hẳn là để ở bên nhau trọn vẹn trong từng bữa ăn, thì những người trong cuộc (ít nhất là có một người) phải bình ổn lắm, về mặt tâm lý, để không gây thương tích cho những người còn lại. Cố nhiên vẫn có những người sẵn sàng chịu đựng (chủ động hoặc bị động) để làm điều đó, nhưng đấy là một câu chuyện khác.

Mình thấy cái không gian riêng đó là cuộc sống riêng mà mỗi người phải tự có cho mình, để nghĩ về những bữa ăn chung không phải là một vòng lặp, để nghĩ về người thân không chỉ là những trách móc vụn vặt. Nói "xa thơm gần thối" nghe hơi phũ phàng nhưng đấy là sự thật mà bản thân mình từng trải qua.

Bài viết rất chạm với mình, cảm ơn Phương nhiều.

The little Kafka's avatar

Cảm ơn chị vì một bài viết đến với em đúng lúc ạ. Em đã từng chỉ mong được về nhà với mẹ trong những ngày làm việc mệt mỏi và hơi chán chường tại văn phòng, đến nỗi mọi người lấy đó làm một hình ảnh đáng nhớ của em. Tới khi công việc chấm dứt, em trở về với vòng tay mẹ và lời an ủi đúng như dòng chị viết, cảm giác ấm áp và nhẹ nhàng bắt đầu. Nhưng ngay sau đó là những ngày bứt rứt và nhiều lúc không hoàn toàn thoải mái, và em nghĩ mình cần phải chạy trốn. Em nhớ về lúc mình khao khát không gian riêng khi mới lên Đại học và ghen tị với chúng bạn thế nào. Những đứa như em đều đồng ý rằng lý tưởng là khi mình tìm được không gian và mái nhà riêng cho mình, trong một cái nôi của điểm tựa phía sau - là nhà là mẹ ạ.

7 more comments...

No posts

Ready for more?